Định hướng quy hoạch đô thị theo Đạo lí châu Á (P3)

Dưới dạng viết ở đây, tôi thấy các tác phẩm của nhiều học giả hầu hết là vô giá. Đặc biệt, tôi phải nhắc đến Manuel Castells và sự phân tích có ảnh hướng sâu xa về mạng lưới thành phố toàn cầu, David Harvey và những lí lẽ của ông cho sự công bằng xã hội và công bằng môi trường, Leonie Sandercock và tầm nhìn xa trông rộng của bà về đại đô thị quốc tế, Saskia Sassen vì bài thuyết trình đang tiến triển của bà về các thành phố toàn cầu, Edward Soja và quan điểm của ông về sự công bằng không gian và Leon van Schaik vì sự đóng góp của ông theo hướng nói rõ mối tương quan giữa lí luận và thực tiễn trong kiến trúc và trong Quy hoạch đô thị. Rất nhiều tác giả khác có liên quan từ phạm vi rộng những vấn đề và bộ môn đã cho phép tô mạo muội di vào các lĩnh vực đầy thách thức và chưa từng biết của những thuyết trinh khác nhau. Luận văn này cũng là một cố gắng nhằm vào mối quan tâm của nhiều học giả trong đó có David Harvey:

Nếu thuật hùng biện hiện nay về chuyển giao môi truờng sống tươm tất cho các thế hệ tương lai là có dù chỉ một chút ít ý nghĩa thì chúng ta có nghĩa vụ đối với các thế hệ tiếp theo về đầu tư hiện nay vào việc tìm kiếm tập thể và thực sự công cộng để có cách nào đó hiểu và có những khả năng đạt được quá trình đô thị hóa công bằng và tinh tế về môi trường trong điều kiện hiện đại. Cuộc thảo luận đó không thể tin cậy vào những ước mơ đã chết được khơi dậy từ quá khứ. Nó phải tạo ra ngôn ngữ của chính mình – chất thơ của mình – để thảo luận tương lai có thể có trong một thế giới đô thị hóa nhanh của sự phát triển không đều về địa lí(6).

Sự bùng nổ (gia tăng lớn và đột ngột) đô thị ở châu Á là không có tiền lộ (chưa từng xảy ra trước đây) và không thể tiên đoán được. Trong sự thể hiện tự nhiên của nó, các dấu vết về lí luận và thực tiễn quy hoạch hiện đại chủ nghĩa đang tồn tại chỉ vừa đủ để có thể nhận ra. Với sự tăng trưởng của công nghệ internet và kĩ thuật số, thực chất đô thị đột ngột bao gồm sự lai tạo rắc rối gây lúng túng và không cân đối của Tiền – hiện đại, Hiện đại và Hậu – hiện đại. Sự cố gắng thiết lập ranh giới cho việc điều tra hữu hiệu và phổ biến lí luận về đạo lí trong Quy hoạch đô thị châu Á phải đương đầu với sự xáo lộn cái mơ hồ do ảnh hưởng áp đảo của tính hiện đại hướng tâm châu Âu cũng như tính trung lập về đạo lí của chủ nghĩa tư bản của liên hiệp công ti và sự toàn cầu hóa phong cách Mĩ. Những cái rắc rối đó đã nhằm vào ba phần. Thứ nhất, “Định hướng” đưa ra ba chủ đề: Tính hiện đại đa dạng, Đạo lí và Hạnh phúc, Tính toàn cầu thích ứng với địa phương Cấp tiến làm căn cứ cho việc điều tra việc “Quỵ hoạch đô thị theo đạo lí châu Á” – nơi mà tôi sẽ thảo luận một số yếu tố đô thị theo đạo lí cơ bản. Phần thứ ba là nghiên cứu hiện tượng “Hậu – quy hoạch” mà theo tồi – có thể là công cụ hữu hiệu cho Quy hoạch đô thị theo đạo lí châu Á.