Làm lại Singapore (1995-Hiện nay) (P2)

Trên mặt trận kinh tế, Đảng Hành động của Nhân dân tự hào vì đã nhanh chóng phát hiện ra những khuynh hướng mới và quyết định những thay đổi cấp bách. Trở lại cuộc khủng hoảng tài chính năm 1997,

Xem thêm : Căn hộ green park bình tân
Singapore đã đối phó được một cách hữu hiệu những thách thức mới và phức tạp theo lối hậu hiệu (in a proactive manner). Tuy nhiên, các thách thức toàn cầu và những sự phát triển đang diễn ra trong khu vực đã chứng tổ là thậm chí còn nan giải hơn, nên phải có nhiều cố gắng hơn nữa để làm lại Singapore. Nhiều biện pháp được thi hành, chẳng hạn như giảm bớt sự đóng góp của chủ nhân vào những khoản tiết kiệm bắt buộc của người làm thuê (hay Qũy Dự phòng trung tâm), cũng như tăng thuế vào Hàng hóa và Dịch vụ, là điều đau đớn, nhất là đối với nhân dân lao động, và ít nước có thể đưa ra những vấn đề này ra mà không gây sự phản đối trầm trọng của xã hội. Việc cơ cấu lại chủ yếu ngành ngân hàng và các lĩnh vực tài chính trong một thời gian gấp rút đã làm cho địa vị của Singapore mạnh lên như một trung tâm tài chính toàn cầu đáng tin cậy. Mới dây ông Lí Quang Diệu đã can thiệp trực tiếp vào những thách thức phức tạp đang đối mặt với Hãng Hàng không Singapore (SIA) và với địa vị của Trung tâm Hàng không Changi. Ông nhấn mạnh rằng có điều cần thiết cho Singapore là phải bảo vệ và bành trướng sự liên kết đó và có sự đe dọa đối với toàn bộ nền kinh tế Singapore. Xin trích dẫn lời ông Lí Quang Diệu: “Chính phủ đã chuẩn bị bỏ những đầu tư cho SIA, nhưng sẽ làm hết sức mình để giữ địa vị của Trung tâm Hàng không”(179). Để đảm bảo sự thành công của Trung tâm Hàng không, ủy ban Du lịch Singapore chủ yếu cần sắp xếp tổ chức lại và hoàn toàn thay đổi tư duy. Các khuôn mặt của du khách đến thăm Singapore đang biến đổi gây xúc động. Bây giờ họ rất có thể còn trẻ, thuộc tầng lớp trung lưu ở châu Á, muốn chi tiêu vào ăn uống và mua sắm nhiều hơn là để ở khách sạn đắt tiền(18()). Nhiều người còn yêu cầu được tìm hiểu nền văn hoá địa phương đầy hứng thú.
Trong những năm 2002 – 2003 Chính phủ đã đề xuất hai công trình nghiên cứu quan trọng nối tiếp nhau: Báo cáo của ủy ban Kiểm điểm kinh tếlxl) và Báo cáo của ủy ban Làm lại Singapore082*. Bản Báo cáo thứ nhất trình bày ngắn gọn những thách thức kinh tế đang đối mặt với Singapore và đưa ra các khuyên nghị về việc cơ cấu lại chủ yếu nền kinh tế. Nó công nhận rằng “Singapore không thể rơi trở lại vào những chiến lược thử nghiệm (tried strategies) và các chiến lược xét nghiệm (tested strategies)”. Bản Báo cáo cho biết tiếp rằng trong bối cảnh toàn cầu hóa, “nước nào cũng phải tạo cho mình một vị trí thích hợp bằng cách vượt trội lên trong một số lĩnh vực nào đó(ls3). Bản Báo cáo sau đưa ra hai mục tiêu chính: tăng cường bản sắc dân tộc (quốc gia), sự cố kết và ý thức trách nhiệm; thúc đẩy môi trường cho phép sáng tạo, hiểu biết, chủ nghĩa thực nghiệm và có vai trò chủ doanh nghiệp.
Mặc dù có những cố gắng to lớn của Chính phủ, bản sắc dân tộc (quốc gia) ở Singapore đã không được tiếp thu một cách có hiệu quả. Với việc thi hành việc Làm lại Singapore, mối lo lắng sâu xa về bản sắc dân tộc (quốc gia) lại một lần nữa nổi lên. Theo Stuart Hall:
Các bản sắc chưa bao giờ được thống nhất và ở cuối thời hiện đại ngày càng bị chia xẻ và rạn nứt, chưa bao giờ nổi bật, nhưng đã được tạo ra gấp bội qua những cuộc bàn luận, sự hành nghề và các quan điểm khác nhau, thường chồng chéo và đối kháng… lệ thuộc vào việc vận dụng lịch sử một cách cơ bản và luôn luôn ở trong quá trình biến đổi… Chúng là sản phẩm đánh dấu sự khác biệt và sự ngăn cản hơn là dấu hiệu của một sự thống nhất được cấu thành tự nhiên có tính bản sắc(lx4).
Bản sắc bao giờ cũng đa nguyên, không cứng nhắc và không ổn định. Nó liên tục được xây dựng và tái sinh bởi trí tưởng tượng tập thể của cộng đồng. Tuy nhiên, sự hình thành bản sắc dân tộc (quốc gia) ở Singapore có khuynh hướng ưu tiên chế độ trung ương tập quyền chính thức. Dù là sự diễn đạt bản sắc đã trải qua nhiều giai đoạn khác nhau, thích ứng với thời gian và hoàn cảnh, sự hiểu biết cơ bản và sự tiếp cận bản sắc là có tính dứt khoát. Nhà nước là người duy nhất xác định mỗi giai đoạn của sự hình thành bản sắc.
Trong một vài thập niên, thành phố toàn cầu là tiêu điểm cho việc làm chính sách ở Singapore và điều này lại là một trong các mục tiêu đã được công bố của việc thực hiện Làm lại Singapore. Trong những năm gần đây các cuộc tranh luận về những xã hội trong mạng lưới và các thành phố toàn cầu đã ở hàng đầu của sự bàn luận quốc tế về lí luận với những bài phân tích nổi tiếng của Manuel Castells và của Saskia Sassen. Singapore chào đón các xã hội trong mạng lưới và đã giới thiệu nhiều chính sách theo chiều hướng này trong bối cảnh của quốc gia phát triển.
Trong Lời bạt của cuốn sách Thành phố toàn cần (Global City)(ls5) đã sửa chữa của bà, Saskia Sassen đã tuyên bố rằng trong thập niên 1980, sự nổi lên của những thành phố toàn cầu chỉ được phát hiện một cách “lơ mơ” và chỉ trong thập niên 1990 thì nhiều bài trình bày chính xác của bà mới được xác minh. Bà đã khẳng định mạnh mẽ rằng sự nổi trội theo thứ bậc của các thành phố toàn cầu hàng đầu như New York, London và Tokyo đã bị xói mòn. “Những nét đặc trưng mấu chốt của việc sắp xếp lại theo thứ bậc buộc phải cân nhắc sự xếp loại trước đây để phân tích và sự phân chia cấp bậc trước đây về quy mô”(IS6). Hiện nay điều nổi bật là các thành phố đang có những chức năng toàn cầu được chuyên môn hóa. Chung quanh mỗi chức năng toàn cầu lại nổi lên một hệ thống toàn cầu của các thành phố mới mà mỗi thành phố được nối liền một cách hữu hiệu với thành phố khác mặc dù chúng có thể không cần là những thành phố toàn cầu. Các thí dụ bao gồm trung tâm tài chính – thương mại ở Singapore và trung tâm hàng hóa ở Kuala Lumpur. Thành phố toàn cầu thể hiện một không gian chiến lược – nơi có một mức độ nào đó về tính phức tạp trong những chức năng của thành phố toàn cầu và ở đó các quá trình toàn cầu được cụ thể hóa trong những lĩnh vực trung lập và các động lực toàn cầu vận hành thông qua những sắp xếp có tính tổ chức thuộc quốc gia”<lx7).
Điều quan trọng là nhận thức được rằng các điển hình hiện nay cho biết rõ nó thích hợp hơn đối với những miền chung quanh hơn là cho chính bản thân thành phố, để cung cấp tiện nghi ăn ở cho tầng lớp trung lưu to lớn và để đạt được những lợi ích kinh tế đáng kể. Tuy nhiên, điều này sẽ không áp dụng cho Singapore với tư cách thành phố – quốc gia nhỏ bé phải cung cấp tiện nghi ăn ở cho toàn bộ dân chúng của nó trong phạm vi đường biên giới của nó. Vả lại, một “tiêu điểm về thành phố toàn cầu sẽ có khuynh hướng làm cho những chênh lệch gia tăng giữa các khu vực và những không gian của thành phố được cung cấp cao so với các khu vực và những không gian của thành phố bị bất lợi sâu sắc… vì phần của mô hình ấn định chính xác rằng các khu vực tãng trưởng mới là một yếu tố khuyến khích một khuynh hướng đi tới tăng trưởng của những công việc có thu nhập cao và thu nhập thấp”(ls8).

Xem thêm: Bán nhà Hà Nội dưới 1 tỷ