Làm lại Singapore (1995-Hiện nay) (P3)

Tham vọng của Chính phủ là phát triển Singapore thành một thành phố cho nghệ thuật đã đón nhận được thêm một sự khuyến khích cùng với việc thực hiện Làm lại Singapore. Cùng với việc phát triển hạ tầng cơ sở rộng lớn và các khoản tiền trợ cấp thiết yếu cho cộng đồng nghệ thuật.

Xem thêm : Căn hộ sunview town

Chính phủ đã tích cực đề cao một hình ảnh về sự cởi mở và nới rộng không gian cho việc thể hiện văn hoá và nghệ thuật. Những quy định cho một loạt hoạt động từ việc nhai kẹo cao su, khiêu vũ ở các quán rượu, những quyển của người đồng tính luyến ái cho đến nghệ thuật trình diễn đã được nới lỏng để phù hợp với lời hứa của chính quyền là sẽ nhẹ tay với các quy định. Tuy vậy, việc đề xuất thay đổi và Làm lại Singapore vẫn dừng lại ở chỗ thực thi theo kiểu từ trên xuống và mang tính gia trưởng. Những dấu ấn hạn chế trong các đường lối chính trị, trong truyền thống quần chúng và trong những luật kiểm duyệt vẫn không có gì thay đổi. Hơn nữa, các nhà phê bình lo lắng rằng bản chất của những chính sách của Chính phủ đối với nghệ thuật đã dẫn tới các hoạt động được tăng cường nhưng cũng đưa tới tình trạng thương phẩm hóa (thương mại hóa) nghệ thuật và dẫn tới sự sa sút về tính phê bình, tính đa dạng và tính cấp tiến của nghệ thuật”0 89).
Việc mở rộng tự do và việc kiểm soát luôn đi cùng với nhau trong khi làm chính sách văn hoá ở Singapore. Chính phủ đã nhiều lần nhấn mạnh sự cần thiết bảo vệ những lợi ích của đa số hơn là chấp nhận một thái độ tự do hơn đối với truyền thống, sự tham gia, thiểu số có tiếng nói thẳng thắn hơn trong dân chúng và các khát vọng của thế hệ trẻ. Có nhiều rủi ro trong những quy định về nghệ thuật và các chính sách văn hoá ở Singapore. Bộ phim có tựa đề “75” của Đạo diễn người bản địa tên là Royston Tan là một bộ phim được giới phê bình hoan nghênh. Phim này khảo sát những vấn đề khắc nghiệt của xã hội và hoàn cảnh khốn khó của những người bị xã hội ruồng bỏ, đang đối mặt với các quy định dự kiến cũng như việc kiểm duyệt(1X)). Vở kịch Talaq bàn về tôn giáo và dân tộc, cũng như về hoàn cảnh khốn khó của người phụ nữ bị cưỡng hôn đã không được cấp phép công chiếu(191). Foccis – một tạp chí địa phương bàn về nghệ thuật đương đại và bàn luận về văn hoá phải đương đầu với chế độ kiểm duyệt ngầm khi bất thình lình bị một cơ quan nhà nước cắt nguồn cung cấp tài chính0 92). Tiến sĩ Ruth Berenson, trong một bài báo về chính sách nghệ thuật ở Singapore, đã xác nhận rằng “cuộc đấu tranh của nghệ sĩ để duy trì như một nghệ sĩ cũng như một công dân có thể bị coi là đối lập”(193).
Với sự phát triển nghệ thuật lấy được động lượng trong thập niên vừa qua, một làn sóng những nhà văn trẻ có tư tưởng đổi mới và có nhiều tác phẩm, các nghệ sĩ thị giác, những nhạc sĩ, những người hành nghề sân khấu và làm
phim mới đây đã trở thành nổi tiếng trong khung cảnh nghệ thuật địa phương, khu vực và đô thị cả trên trường quốc tế. Việc công nhận của quốc tế đối với các dự án đa văn hoá, mang tính thử nghiệm của Ong Keng Sen(l94) là một thí dụ nổi bật. Những phát triển này tạo ra một khung cảnh nghệ thuật địa phương sống động ngay cả khi các thành tựu của chúng về nghệ thuật và về thẩm mĩ chưa đồng bộ và đôi khi còn non nớt. Tôi đồng ý với Phó thủ tưởng Lee Hsien Loong (Lí Hiển Long) rằng khung cảnh nghệ thuật hiện nay là “một tiếng kêu la xa xôi vì chán ngấy”(l95). Những tác phẩm của một số nghệ sĩ nghi vấn sự mô tả chính thức về bản sắc Singapore. Bắt đầu từ các bộ phim của Eric Khoo, người ta có thể nhận thức rõ một khung cảnh rõ
ràng về mưu toan lật đổ những mô tả chính thức và Singapore sạch sẽ, hài
hòa và giàu sang. Những phim này cũng bao gồm phim 12 câu chuyện của Khoo(l96), phim 15 của Royston Tan(l97), cũng như một vài phim ngắn của những người làm phim độc lập. Các bài bình luận của Wee Wan Ling về những phim địa phương đã cho thấy rõ tác động qua lại giữa các lực lượng toàn cầu và tác phẩm văn hoá địa phương:
Những loại hình điện ảnh phương Tây – Hong Kong được địa phương hóa, được sử dựng hiệu quả để chất vấn thành phố toàn cầu thích ứng với địa phương mà chúng ta đang sống chỉ cho ta thấy rõ một ý thức hai mặt nổi bật có thể làm cho các nghệ sĩ trẻ suy nghĩ
một cách cục bộ (trong việc đành cam chịu chấp nhận một trải
nghiệm đô thị bị sự can thiệp của Nhà nước uốn nắn không sao bác bỏ) và để chia sẻ một mối liên hệ văn hoá duy nhất với thế giới mà không đánh đổi lấy một xu hướng chung nông cạn(198).
Tương tự như thế, giống như những bộ phim địa phương, tác phẩm văn học của Alfian Sa’at và Daren Shiau (l99) đã bộc lộ khía cạnh được giấu kín, đồi khi mất khả năng hoạt động và có tính bi thảm của người dân Singapore bị đẩy ra bên lề. Bài thơ của Alfian Sa’at “Singapore ơi, Ngươi không phải là đất nước của ta” (Singapore, You are not my country) thể hiện mạnh mẽ sự bất mãn của ông về các vấn đề bản sắc đang bị bộ máy nhà nước giành lấy cho riêng mình (2(X,). Những nhóm nhà hát địa phương như Wild Rice dược chỉ huy bởi Đạo diễn Ivan Heng được quốc tế ca ngợi đã trình diễn các tác phẩm sâu sắc nhấn mạnh vào những điều kiện chính trị và xã hội <2()1). Cồng ti nhà hát tiếng quan thoại (Bắc Kinh) Drama Box đã trình diễn The
Vaginalogues <2Í,2) dựa vào tác phẩm bên ngoài – Broadway của Eve Ensler. Tuy nhiên, kịch bản của họ là một phiên bản hoàn toàn khác, được viết lại toàn bộ dựa trên những trải nghiệm của người phụ nữ địa phương và thần thoại Trung Hoa. Một số nghệ sĩ trình bày viễn cảnh lựa chọn có phê phán dựa trên những sắc thái cá nhân vượt ra khỏi cái được nguồn có thẩm quyền vạch ra.Chảng hạn như các tác phẩm của những nghệ sĩ đa ngành như Zai Kuning(2(l1) và Khairuddin Hori <2tl4) tìm tòi sâu vào các truyền thống sắc tộc và những tìm kiếm của họ về tâm hồn. Cuối cùng, những trải nghiệm và việc rèn luyện về đô thị hậu – hiện đại, cũng như có tính chất xuyên văn hoá và xuyên quốc gia của họ đã uốn nắn và làm phong phú tất cả các nghệ sĩ này. Thông qua nghệ thuật của họ, họ đã bàn bạc cái ý tưởng cho một bản sắc Singapore, kết quả là bán sắc Singapore trở thành đa dạng và lai tạp. Đồng thời, những nghệ sĩ địa phương vẫn liên tục lưu giữ lại việc phá húy san bằng văn hoá và tự nhiên. Xin trích dẫn lời của Eddie Tay – giảng viên và là thi sĩ: “Tôi đã đau khổ nhận thấy rằng những bài thơ của tôi đang… tìm kiếm sự gắn bó với Singapore mà vẫn chưa thật gắn bó”(2()5).