Làm lại Singapore (1995-Hiện nay)

Nội dung bài viết:

Câu chuyện Singapore” (“The Singapore Story”) là sự bày tỏ cá nhân của Lí Quang Diệu (Lee Kuan Yew) về lịch sử của một quốc gia mới(l69). Ông đã đóng góp rất lớn để làm cho Singapore hiện đại. Trí tuệ sáng suốt và sự hiến dâng hoàn toàn của ông cho việc thực hiện giấc mơ, cũng như tầm nhìn xa trông rộng của ông đã gây ấn tượng sâu sắc cho nhiều người. Trong Lời bạt cho cuốn sách của mình, ông đã kết luận rõ ràng: “Chúng ta có cơ hội tốt hơn để khống thất bại nếu chúng ta thực hiện đúng những nguyên tắc cơ bản đã giúp chúng ta tiến bộ: sự cố kết xã hội thông qua việc chia sẻ những lợi ích của sự tiến bộ, những cơ hội bình đẳng cho tất cả mọi người và chế độ cai trị theo tài năng, với người thích hợp nhất cho công việc đó, nhất là với tư cách những người lãnh đạo trong Chính phủ”(l7()).
Tuy nhiên, sự phát triển nhanh chóng của công nghệ thông tin và việc toàn cầu hóa cùng với tốc độ hiện nay của những thay đổi chưa từng có trong các giá trị và trong những lối sống của thế hệ trẻ bắt buộc phải đặt vấn dề ở mọi nơi về các tiêu chuẩn đã thiết lập của những truyền thống và tính hiện đại theo đẳng cấp từ trên xuống. Như vậy là phải chấp nhận những sự khác nhau và cân nhắc sự lựa chọn. Thấy văn hoá đã hội nhập vào đời sống chính trị như thế nào, Glenn Jordan và Chris Weedon tranh luận trong “Chính trị có tính văn hoá: Giai cấp, Giới tính, Chủng tộc và Thế giới hậu – hiện đại” rằng không có chân lí độc nhất. “Các chân lí là những điều kiến tạo dông dài, chúng không nhất quán qua các giai đoạn lịch sử và những nền văn hóa, cũng như giữa các nhóm người có quyền lợi khác nhau trong cùng một nền văn hoá. Bất cứ ai có quyền lực để định nghĩa Chân lí trong bất cứ xã hội nào thì cũng có quyền lực để định nghĩa Những chân lí khác”(l7l).
Từ giữa thập niên 1980 cả Nam Korea và Đài Loan đều đã nhìn thấy sự phát triển của một phong trào dân chủ mãnh liệt và sự hình thành của một xã hội năng động, đa dạng và đối đầu về chính trị. Với sự hợp pháp trên cơ sở đạt được sự tăng trưởng kinh tế nhanh chóng, mô hình Nhà nước phát triển đã thực tế bị biến đổi hay bị phá hủy tới một quy mô rộng lớn ở Nam Korea và Đài Loan. Ngay cả ở Hong Kong các bất đồng chính kiến của những Tổ chức phi – Chính phủ (NGOs) và của thường dân đã trở thành tiếng nói ngày càng thẳng thắn hơn và ngày càng hùng hổ hơn trong mươi năm vừa qua. Castells đã biện luận có sức thuyết phục rằng “huyền thoại về sự yên bình của xã hội như một bộ phận cấu thành quan trọng của quá trình phát triển [của bốn con hổ kinh tế] ở Đông Á [ngày nay] không còn đứng vững theo quan sát”(l72). Hong Kong, Singapore, Nam Korea và Đài Loan đều bắt đầu quá trình phát triển của mình trong tình hình xã hội và chính trị không ổn định. Dù rằng có những bộ phận của xã hội bị dàn áp, nhưng các phong trào xã hội lại nổi lên mạnh mẽ và ở những nước và vùng lãnh thổ này “đã có khả năng giữ được tăng trưởng và tái phân phối cùng với sự tự do hóa một cách dân chủ, ngoại trừ ớ Singapore”’17” – nơi Chính phủ vẫn khăng khăng nắm chặt quyền hành. Theo Ross Worthington, Chính phủ quản lí Singapore một cách hữu hiệu với khái niệm “quyền hành pháp cốt lõi” và áp đặt quyền bá chủ của Gramsci. Antonio Gramsci yêu cầu một nhóm bá quyền là nhóm có quyền lực không chỉ dựa trên cơ sở sức mạnh, mà còn dựa trên cơ sở chứng minh những ý tướng của nó là đúng trong các văn kiện của xã hội dân sự rồi sau đó được thương lượng để phù hợp với quan điểm thế giới của các giai cấp lệ thuộc’174). Kết quả là Singapore “đã có sự cai trị của một Đảng và một chế độ nửa độc đoán trong 40 năm, nhưng đã chứng minh sự tâng trưởng kinh tế bền vững dài hạn”(l7S).
Không giống như ba nền kinh tế khác, sự tạo dựng quá trình dân chủ và sự tham gia tích cực của các cồng dân Singapore là chậm chạp, mặc dù đã có một vài nới lỏng trong sự kiểm soát kể từ đầu thập niên 1990 về các hoạt động của những Tổ chức phi – Chính phủ (NGOs). Simon Tay đã quan sát thấy rằng các hành dộng của Chính phú “không nhằm vào bất kì sự chấp nhận nào về khái niệm một xã hội dân sự chống đối Nhà nước. Ho cũng không đề xuất vai trò của xã hội dân sự trong việc làm phong phú thêm nển dân chủ”(176). Tuy nhiên, nền kinh tế Singapore tiếp tục hoạt động tốt và thậm chí đã xoay xở vượt qua được cuộc khủng hoảng tài chính châu Á đầy nguy hiểm năm 1997 với những tổn thất rõ ràng là tối thiểu. Nhiều nước, đặc biệt là Thái Lan, Nam Korea và Indonesia, đã lao vào bất ổn chính trị và vào những cuộc khủng hoảng kinh tế trầm trọng. Tất cả các nước Đồng – Nam Á đều bị tác động xấu. Sau nhiều đau đớn hi sinh, những nước bị tác động xấu hiện nay đã phục hồi đáng kể. Hơn nữa, nền kinh tế năng động của Trung Hoa đã trớ thành chất xúc tác quan trọng cho các nước trong khu vực Đông Á đang quay về con đường tăng trưởng. Đôi với Singapore, những điều kiện kinh tế nghèo nàn vẫn tiếp tục phức tạp và kéo dài bởi sự suy thoái của nền kinh tế Mĩ, sự sụp đổ bong bóng kĩ thuật của phố Wall (the Wall Street), hậu quả của sự kiện ngày 11 tháng 9 và tác động của sự bùng nổ SARS.
Khi tình trạng suy thoái kéo dài cho thấy ít có dấu hiệu phục hồi, Đảng Hành động của Nhân dân (PAP) đã nhảy vào hành động. Ở đó dần dần nổi lên cảm nghĩ chính thức là những vấn đề về chính sách cơ bản đối với xã hội Singapore cần được xem xét lại. Nó cũng công nhận rằng quá trình tham khảo cần được mở rộng để thu hút nhiều hơn, đa dạng hơn các giải pháp cho những vấn đề của Singapore. Năm 1999 Thủ tướng Goh Chok Tong đã khởi xướng “Singapore thế kỉ XXI” – một hình ảnh mà người Singapore mong muốn cho tương lai của quốc gia(177). Hai năm thảo luận chuyên sâu về các ý nghĩa của những điều không thể xác định như việc cố kết xã hội, sự trách nhiệm đối với nhau và ý nghĩa về sự sở hữu đã lên đến cực điểm dẫn tới bản Báo cáo Singapore thế kỉ XXI. Bản Báo cáo này diễn đạt nghiêm túc rằng” chúng ta cần cảm thấy một cách thiết tha rằng Singapore là nơi mà chúng ta gắn bó, nơi là cội nguồn của chúng ta, nơi mà chúng ta cảm thấy là tổ ấm”(l78). Tuy nhiên, nỗ lực để gắn bó bản sắc dân tộc (quốc gia) với những khái niệm cá nhân về tổ ấm và gia đình lại với nhau có thể là một nhiệm vụ khó kinh khủng. Đây là nỗ lực đầu tiên trong một loạt các nỗ lực để củng cố những mối quan hệ cộng đồng để nhân dân nhiệt tâm với Singapore. Trước tiên được thực hiện bằng kinh tế, mục đích của nó lúc này là giữ chính thể phù hợp với nền kinh tế dựa trên tri thức.

Xem thêm: Ban nha Ha Noi gia 1 ty