Singapore – Nhà nước phát triển ( Đầu thập niên 1970-1995) (P2)

Năm 1972, Bộ trưởng Ngoại giao thời đó của Singapore là s. Rajaratnam lần đầu tiên đã biện luận rằng Singapore phải trở thành một thành phố kiểu mới – Thành phố Tòan cầu, mặc dù có sự phân tích bi quan của Arnold Toynbee về khả năng phát triển và tồn tại độc lập của thành phố – quốc gia như Singapore01’7’. Rajaratnam đã có ý kiến là Singapore có thể trở thành tay chơi thích hợp có hiệu quả trong hệ thống kinh tế toàn cầu đang bành trướng nhanh chóng, với sự phụ thuộc ít vào các nước láng giềng của mình(IOS). Với cuộc khủng hoảng dầu mỏ nãm 1973, nhu cầu tăng cường quan hệ với khối phương Tây, nhất là với Mĩ, ngày càng được nhận thức là sự cần thiết của quốc gia. Nhà nước Singapore phát triển đã khẩn cấp tìm kiếm những chiến lược mới và hình ảnh quốc tế mới. Chấp nhận sự nổi trội không thể nào tranh cãi được của New York, London và Tokyo, Singapore khao khát trở thành thành phố toàn cầu loại 2 bằng cách cung cấp những dịch vụ hỗ trợ có hiệu quả cho các nền kinh tế toàn cầu”10’. Đặc điểm thị giác và đặc điểm về không gian của thành phố này đòi hỏi phải có những thay đổi quyết liệt để phù hợp với hình ảnh của một thành phố – quốc gia phát triển mang tính toàn cầu.
Nhà nước đám nhiệm việc phá hủy có cân nhắc với tốc độ chưa từng thấy và với quy mô chưa từng có để hiện đại hóa trung tâm đô thị. Những khu nhà ổ chuột, các khu đất bị chiếm bất hợp pháp và thậm chí cả những nghĩa trang đã bị phá dỡ để cấp đất sử dụng cho nhu cầu mới, nhất là cho nhà ở chung cư. Năm 1972 Robert Gamer đã biện luận rằng để đổi mới đô thị một cách tàn nhẫn dựa trên khái niệm “phá dỡ và xây dựng lại”, Singapore đã phá vỡ các sinh kế truyền thống, phá hủy những cơ sở bán lẻ và công nghiệp nhỏ bé(II(l). Từ một thành phố truyền thống bị tàn phá và những kí ức về nó đã mọc lên một thành phố hiện đại chủ nghĩa với nhiều cao ốc gợi nhớ tới hình bóng in lên nền trời của New York. Các khu nhà chung cư rộng lớn có nhiều tiện nghi công cộng hiện thân của quy mô trách nhiệm xã hội và đạo lí gắn bó với Phong trào Hiện đại (Modern Movement)’m’. Mặc dù có những lợi ích xã hội và cải thiện môi trường cho người ở thành phố, chung cư thực sự là một phần của chương trình kinh tế thực dụng để đẩy nhanh sự chuyển biến dân cư thành một lực lượng lao động công nghiệp có kỉ luật'”ll2).
Những khu chung cư này đã được xây dựng theo phong cách hiện đại chủ nghĩa quá đơn giản, cứng nhắc và thiếu cảm xúc mạnh, tính cách và bản sắc 
được gắn chặt trong những bố cục lặp đi lặp lại, chán ngắt và được thấy trên toàn đảo. kiến trúc không gợi cảm của không gian sống của đô thị Singapore phản ánh tính chất không có cội nguồn văn hoá của nó và phản ánh bản sắc còn đang tiến hóa, phản ánh sự đang đấu tranh giữa tính hiện đại vay mượn(m) và chủ nghĩa sinh hoạt tập thể châu Á (Asian communitarianism). Nhà xã hội học Chua Beng Huat biện luận rằng, ở Singapore những khái niệm ban đầu về Khổng giáo và về các giá trị châu Á được tập thể hóa đã được rút gọn thành quy mô đơn nhất của chủ nghĩa sinh hoạt tập thể(114). Hình thức này của hệ tư tưởng chính trị – văn hoá đã kết hợp với sự thiếu vắng cộng đồng tham gia quyết định việc Quy hoạch và xây dựng có nghĩa là có ít cơ hội cho nhân dân được bày tỏ những trải nghiệm chủ quan của họ và các đặc tính văn hoá trong không gian mà họ sống.
Các kiến trúc sư chủ đạo của liên hiệp công ti nước ngoài đã có xu hướng cố gắng làm cho Singapore thành một thành phố hiện đại chủ nghĩa trong hình ảnh thị giác của chủ nghĩa tư bản Mĩ. Trung tâm OCBC do Ieoh Ming Pei (Bối Duật Minh) thiết kế (1976)(115) là một thí dụ tốt về chủ nghĩa Hiện đại của liên hiệp công ti. Sự cam kết hết sức chuyên tâm của Chính phủ đã làm át phần lớn những tiếng nói phản đối của địa phương. Tuy vậy, tác động kiến trúc chung của các kiến trúc sư ngoại quốc đã là nỗi thất vọng lớn lao. Như kiến trúc sư địa phương Tay Kheng Soon đã nhận xét,
“không một công trình lớn nào do các kiến trúc sư ngoại quốc thiết kế ở Singapore đã nhận được sự hoan nghênh quốc tế. Đó là một tình trạng kì lạ có chú ý đến cơ hội lớn lao của chương trình xây dựng trong nhiều năm phát triển nhanh”016).
Vì các kiến trúc sư ngoại quốc đổ xô tới, sự tương tác năng động giữa khả năng sáng tạo của địa phương và những điều kiện đương đại đang thay đổi đã bị nén lại một cách hữu hiệu, cũng như các kinh nghiệm non nớt trong phong cách địa phương và trong bản sắc đã sớm được giảm bớt. Các kiến trúc sư địa 
phương tự thấy bị ép theo khiếu thẩm mĩ của những phong cách quốc tế có thể chấp nhận được và nhận đóng vai trò hỗ trợ cho các kiến trúc sư ngoại quốc tế để có thể tồn tại. Những tư nhân kinh doanh bất động sản được các phương tiện thông tin đại chúng ủng hộ đã có ảnh hưởng hữu hiệu đến thị hiếu và mong muốn của người tiêu dùng. Cùng với những thể chế của Chính phủ, họ thường kéo dài kiến trúc chủ đạo có tính đồng nhất, dù có vui mắt, nhưng không có yêu cầu cao về văn hoá và thẩm mĩ.
Câu châm ngôn nổi tiếng trong giới kiến trúc là “Một quốc gia phải có kiến trúc xứng đáng với nó” đã trở thành bản cáo trạng đau đớn đối với sự thiếu sáng tạo trong kiến trúc Singapore do sự không linh hoạt của quốc gia phát triển. Quang cảnh kiến trúc đó trở nên không gợi cảm và rập khuôn đã được duy trì và được các kiến trúc sư địa phương ủng hộ, ngoại trừ một thiểu số không tuân theo. Trong hai thập niên 1975 đến 1995, nhóm thiểu số bị làm tiêu hao sức lực và bị đánh lừa này đã tập trung năng lực tri thức sáng tạo của họ vào ba lĩnh vực phát triển liên quan:

Xem thêm: Bán nhà nhanh chóng. Dễ dàng. Đăng tin của bạn tại Bán nhà Hải Phòng