Singapore thời kì ngay sau thời thuộc địa ( 1959-đầu thập niên 1970) (P3)

Một thời gian ngắn sau cuộc bầu cử lên nắm quyền hành năm 1959, mặc dù ngân sách eo hẹp, Chính phủ của Đảng Hành động của Nhân dân đã quyết định thực hiện những chương trình cải thiện công cộng to lớn và đầy tham vọng, nhưng được cân nhắc kĩ và có hiệu quả. Chính phủ đã theo đuổi một chương trình hành động gần như không tưởng về hình thành Nhà nước. Trona; một khoáng thời gian ngắn nhiều trường học, nhà chung cư và các công trình công cộng quan trọng như khu công nghiệp lớn tại Jurong đã được xây dựng. Một số công trình công cộng này đã được chọn từ những cuộc thi tuyển kiến trúc dành riêng cho các kiến trúc sư địa phương (trong nước) mà hội nghề nghiệp và bộ phận thường trực tài ba của họ đã được tăng cường bởi nhiều kiến trúc sư có năng khiếu mới tốt nghiệp ở nước ngoài về. Những công trình công cộng chủ yếu bao gồm: Nhà hát Quốc gia do Công ti của Alfred Wong thiết kế (1963)(71). Trụ sở Liên hiệp Công đoàn Quốc gia (NTUC) – Hội trường do Công ti Cộng tác của các kiến trúc sư Malay thiết kế (1965)<72), Cơ quan lãnh đạo Tổng dài điện thoại Singapore do Công ti Cộng tác thiết kế tiến hành thiết kế (1969)<73), Tòa thị chính Jurong do Đội 3 của các Kiến trúc sư thiết kế (1970)(74), CƠ quan lãnh đạo ngành Dịch vụ công cộng (PƯB) – Trụ sở chính do Các kiến trúc sư Nhóm 2 thiết kế (1971 – 1.977)(?S), Tòa án cấp dưới do Kumpulan Akitek thiết kế (1975)(76) và Trung tâm Khoa học Singapore do Công ti Raymond Woo & Associates Architects thiết kế (19 7 5)(77‘. Trong các công trình công cộng này, tốc dộ, kiêm soát chi phí và nguồn nhân lực chuyên nghiệp là những vấn đề được quan tâm hàng đầu. Điều quan trọng để ghi nhận là các công trình này được thiết kế và xây dựng trong hoàn cảnh Singapore vẫn còn là một nước đang phát triển tương đối nghèo, nơi công nghệ xây dựng còn thấp. Hơn nữa, số lượng kiến trúc sư không những ít, mà còn non trẻ và thiếu kinh nghiệm. 
Đồng thời, nhiều công trình có tính đổi mới với quy mô khiêm tốn đã được xây dựng. Chúng bao gồm các nhà ở và nhũng nhà thờ duyên dáng làm say mê lòng người do Alfred Wong thiết kế, cũng như các nhà ở do Lim Chong Keat và bản thân tôi thiết kế đã cho thấy sự thể hiện đương đại có tính thách thức nhiều hơn. Tuy nhiên, phần lớn các công trình quan trọng của tư nhân đã khởi đầu sau năm 1965, khi những điều kiện chính trị đã ổn định hơn và không khí đầu tư đã trở nên có nhiều triển vọng hơn. Các công trình tư nhân nổi bật có: Khách sạn Malaysia do Công ti của Alfred Wong thiết kế (1968)(7K), Trụ sở Hãng Hàng không Singapore (SIA) do Đội 3 của các kiến trúc sư thiết kế (1969)(79), Tổ hợp
Công viên Nhân dân do Công ti Cộng tác thiết kế tiến hành thiết kế (1972)(K0>, Công trình Futura do Timothy và Các cộng sự thiết kế (1976)(XI) và Tổ hợp Golden Mile (Dặm Vàng) do Công ti Cộng sự thiết kế tiến hành thiết kế (1974)(S2). Công trình sau cùng kể trên đã được quốc tế công nhận trong ấn phẩm của Udo Kulterman năm 1980(S:,). 
Trong thời kì này nhiều công trình của tư nhân đã có tính đổi mới cũng như đã đạt được tiêu chuẩn quốc tế. Chúng đã áp dụng có hiệu quả những cách tiếp cận khác nhau và các lí thuyết về kiến trúc Hiện đại. Trong một số trường hợp chúng cần đáp ứng một cách nhạy bén đối với khí hậu địa phương và đối với các hạn chế của công nghệ có thể có được và của sự lành nghề kĩ thuật. Tuy nhiên, trong lí luận và thực tiễn Quy hoạch tỉ lệ lớn và về không gian đô thị trong bối cảnh địa phương thì sự cải tiến sáng tạo là không đáng kể. Vì môi trường tự nhiên vẫn chủ yếu là nguyên vẹn, những vấn đề về bản sắc văn hoá và bản sắc thị giác đặt ra vào lúc bấy giờ có vẻ là không thích hợp. Thay vì, các kiến trúc sư đã hoàn toàn tán thành và ủng hộ dự đoán của Nhà nước về một thành phố – quốc gia hiện đại và đã không có những cố gắng có ý thức bằng con đường nghề nghiệp để phát triển bản sắc kiến trúc Singapore một cách rõ nét.