Singapore thời kì ngay sau thời thuộc địa ( 1959-đầu thập niên 1970) (P4)

Tinh thần thời đại cũng gây cảm hứng cho các nhà chuyên môn được đào tạo ở Anh và những học giả chuyên nghiệp thuộc thế hộ trẻ trở nên tích cực đóng góp cho việc xây dựng quốc gia non trẻ này. Alfred Wong và Lim Chong Keat là các Chủ tịch Hội kiến trúc sư Singapore tương ứng từ năm 1964 đến 1966 và từ 1966 đến 1969. Họ đã có được nhiều nhiệt tình và sự ủng hộ của thế hệ trẻ, đã thành công trong việc nâng cao tiêu chuẩn hành nghề lên nhiều. Với niềm say mê đào tạo kiến trúc của Lirìi và với tư cách là Trướng ban Đào tạo cho Khối Liên hiệp Anh của Hội Kiến trúc sư Hoàng gia Anh, ông đã truyền cảm hứng cho nhiều thế hệ trẻ và các cựu sinh viên của ông để giảng dạy tại Trường Kiến trúc duy nhất ở Singapore(84).

Năm 1965 một tổ chức các chuyên gia cố vấn độc lập gọi là Tập đoàn Nghiên cứu Quy hoạchđô thị Singapore (SPUR) đã được thành lập gồm các kiến trúc sư và đô thị gia trẻ của địa phương (trong nước) thuộc cả khu vực công và tư (Nhà nước và tư nhân) để thảo luận và nghiên cứu những vấn đề tác động đến sự phát triển tự nhiên ở Singapore. Đó là khi có lời kêu gọi phục vụ quốc gia non trẻ rất thiết thực và lôi cuốn. SPUR đã thu hút những người trẻ, những người theo chủ nghĩa Lí tưởng và nhiều người xuất sắc nhất của đất nước. Số thành viên của SPUR đã sớm được tăng lên. SPUR đã thu nạp nhiều người từ những ngành nghề khác, bao gồm cả các học giả trong 
nước và ngoại quốc. Mục tiêu của Tập đoàn là nghiên cứu các vấn đề, những nguyên tắc và thực tiễn quy hoạch; phát triển, đề xuất, đẩy mạnh quá trình quy hoạch và chiến lược quy hoạch(S5). Nhiều người đã tham gia nhiều hoạt động từ hội thảo, seminar, thuyết trình, triển lãm, họp thảo luận để viết báo và trả lời các phương tiện truyền thông.

Hai số tạp chí SPUR 65 – 67 và SPUR 68 – 71 đã được xuất bản. Một khối lượng khổng lồ sức lực đã được huy động để tạo ra những chiến lược và những tầm nhìn khác nhau, độc lập với Chính phủ, làm cho SPUR trở thành một trong những người mở đường của xã hội dân sự. Nó chứng tỏ là một tổ chức phi – Chính phủ (NGO) hữu hiệu nhất và nói thẳng nhất hồi ấy. 
Trong những năm đầu của SPUR, nó đã có mối quan hệ chân thành và thân thiện với nhà chức trách. Chính phủ đã chú ý đến sự đóng góp đã sẵn sàng của nó. Tan Jake Hooi thời đó là Nhà quy hoạch trưởng trong Bộ Quy hoạch Nhà nước và Thành phố (Department of State and City Planning), là một trong những người khởi xướng và tham gia tích cực trong các năm đầu của SPUR. Tuy nhiên, SPUR đã nhiều lần bày tỏ về chủ nghĩa bình đẳng và công bằng xã hội, trình bày những lựa chọn quan trọng và kêu gọi đối thoại cồng khai và sự tham gia của quần chúng, đã làm nảy sinh sự căng thảng ngày càng gia tăng, đặc biệt với ngành dân chính. Các thí dụ về những lựa chọn quan trọng bao gồm các đề nghị của SPUR cho hệ thống Quá cảnh nhanh cho quần chúng(X6) và kiến nghị bố trí lại Cảng hàng không Mới từ Paya Lebar đến Changi(X7). Cả hai đề xuất ấy sau đó đã được thực hiện.
Mặc dù nhũng nỗ lực tận tâm của George Thomson-một nhà lí luận chính trị của Chính phủ – và của Patmanathan Selvadurai – một đảng viên của Đảng Hành động của Nhân dân trong Quốc hội – các quan hệ giữa SPUR và Chính phủ ngày càng xấu đi.Vì tất cả những áp lực gián tiếp lên các thành viên bắt đầu tăng lên, tất cả những thành viên từ khu vực công đã bỏ việc. Việc này kéo theo sự bỏ việc của các thành viên học giả (cán bộ giảng dạy) và cuối cùng là những kiến trúc sư trẻ đang có việc làm. Bị tê liệt vì sự thôi việc của các thành viên, SPUR đã phải đối mặt với sự chấm dứt không thể tránh khỏi. Đến năm 1973 thì những thành viên còn lại đã lặng lẽ giải thể tổ chức này.
Giống như cộng đồng nghệ thuật được đào tạo ở Anh, SPUR đã không thành công trong việc đóng góp vào một môi trường sáng tạo và một bản sắc dân tộc (quốc gia) Singapore sôi động, bao trùm. Trong sự hỗn loạn về chính trị của thập niên 1970, Chính phủ không chỉ đàn áp hoạt động xây dựng đáng ghen tị của SPUR, mà còn dùng sức mạnh cắt giảm sự dính líu chính trị của sinh viên kiến trúc. Các hành động của Chính phủ đã quyết liệt ngăn chặn sự phát triển của bầu không khí phê phán, sáng tạo và nổi loạn của trí thức trong Trường Kiến trúc và Hội Kiến trúc sư Singapore. Năm 2001, sau khi mạn đàm với tôi, Robert Powell đã viết rằng vào lúc bấy giờ Chính phủ đã theo “mốt phát triển đường ray đơn” (“a single – track developmental mode”) SPUR đơn giản chỉ là cản đường, đúng như xã hội dân sự, tự do báo chí và trí thức có tính phê phán dường như là cản đường”(XX>.