Singapore vươn ra (P1)

Trong nhiều thập niên sau Chiến tranh Thế giới lần thứ II, kiến trúcQuy hoạch đô thị đã được tiếp tục bàn luận sôi nổi ở Tây Âu, Bắc Mĩ và Nhật Bản. Trong bối cảnh kiến trúc địa phương kém phát triển, bị què quặt bởi những viễn cảnh hậu thuộc địa và các thể chế học thuật yếu kém thì những lời kêu gọi nâng cao trình độ nghiệp vụ và bảo đảm thiết kế xuất sắc nói chung đã không được chú ý. Trước khi có sự phát triển công nghệ thông tin và thư điện tử (IT and email), sự cách li về tri thức và về nghề nghiệp của những người sống trong thế giới đang phát triển không dễ bù đắp được bằng chuyến di nước ngoài và các cuộc hội nghị quốc tế thỉnh thoảng mới có. Trong hoàn cánh như vậy, một nhóm kiến trúc sư trẻ có lí tướng đã hành động khẩn cấp để tạo cơ sở ở châu Á cho những cuộc tháo luận thường xuyên về ý tưởng thiết kế và lí luận Quy hoạch đô thị. Tổ chức Cộng tác Quy
hoạch và kiến trúc châu Á (The Asian Planning and Architectural Collaboration – APAC) đá được thành lập vào cuối thập niên 1960. Nó hãnh diện có các thành viên lỗi lạc như Tao Ho (Hong Kong), Charles Correa (Ấn Độ), Fumihiko Maki (Nhật Bản), Koichi Nagashima (Nhật Bản), Sumet Jumsai (Thái Lan) và bản thân tối.Năm 1980 một tạp chí kiến trúc Nhật Bán đã xuất bán số đặc biệt song ngữ công nhận những tác phẩm của các thành viên APAC(14S).
Đồng thời, tôi tin chắc là hết sức cần có những hướng thiết kế mới vượt khỏi sự cằn cỗi và sự cứng nhắc của chủ nghĩa Hiện đại. Niềm tin vững chắc đó đã được tăng cường bởi chuyến đi thăm Tokyo vào đầu thập niên 1970, nơi tôi đã chứng kiến nhiều dồ án tiên phong theo phong cách Hậu – chuyển hóa (Post – metabolist style). Trong ít năm tiếp theo, tôi đã hoàn thành nhiều đồ án thiết kế, kể cả Nhà máy Yeo Hiap Seng (Yeo Hiap Seng Factory) (1981)<l49) và các Căn hộ Unit 8 (Unit 8 Apartments) (1983)<l50) là những thử nghiệm trong việc phá vỡ những quy tắc của chủ nghĩa Hiện đại. Sau đó là các thử nghiệm thiết kế dựa trên cơ sở phân nhỏ những yếu tố được thực hiện cùng với Mok Wei Wei sau khi cùng đến thăm Frank Gehry vào đầu thập niên 1980. Trung tâm Cộng đồng Bắc Tampines (The Tampines North Community Centre) (1989)<I5I) là một thí dụ. Trong đầu thập niên 1990 một kiến trúc sư khác là Tang Guan Bee đã tiếp tục thử nghiệm thiết kế. Các thí dụ bao gồm công trình Abelia ở Công viên Ardmore (1992)(l52) và Quảng trường Chợ (1994)<l53).
Đại học Tống hợp Quốc gia Singapore cũng cố gắng ủng hộ những nỗ lực nhằm thúc đẩy sự trao đổi và đối thoại quốc tế. Năm 1993 hai kiến trúc sư của Trường Kiến trúc là Gulsiim Baydar Nalbantodlu và Bobby Wong Chong Thai đã tổ chức một cuộc hội nghị quốc tế “Architecture (Post) Modernity and Difference” (Kiến trúc (Hậu) Hiện đại và Sự khác nhau) dế mào đầu cho việc suy nghĩ lại “những điều kiện kiến trúc và đô thị đương đại trong thế giới hậu – thuộc địa”ll54). Tiếp theo là hội nghị “Theatres of Decolonisation: [Architecture] Agency [Urbanism] (Các nhà hát của thời Phi thực dân hóa) đã được tổ chức ớ Chandigarh (Ấn Độ) năm 1995. Tuy nhiên, tác động trực tiếp của những hội nghị ấy đối với cộng đồng học thuật và giới nghề kiến trúc ở Singapore hóa ra là tối thiểu vào thời gian đó. Tuy vậy, Đại học Tổng hợp vẫn tiếp tục tổ chức và tham gia các hội nghị quốc tế khác. 

Những sự phát triển trong cộng đồng nghệ sĩ đã phản ánh các hoạt động của nhóm thiểu số bất tuân lệnh trong lĩnh vực kiến trúc. Các nghệ sĩ đã gắng sức duy trì sự tự trị và trình bày sự lựa chọn sáng tạo hiện thời đối với Chính phủ về những ý niệm đã quy định của bản sắc, trạng thái tinh thần và cách ứng xử. Từ cuối thập niên 1980 Chính phủ đã dành các nguồn lực to lớn cho nghệ thuật thông qua việc xây dựng những nơi gặp gỡ nghệ thuật, thúc đẩy việc đào tạo nghệ thuật, cũng như chu cấp tiền ủng hộ các nhóm nghệ thuật đã được lựa chọn. Phản ứng theo bản năng của Chính phủ đối với cộng đồng nghệ sĩ nổi tiếng là buộc nó phải chịu sự thống trị của chính trị và kinh tế vì nó ngày càng cố gắng khai thác hiệu quả kinh tế phụ của nghệ thuật và của những hoạt động văn hoá bằng cách tiếp thị Singapore như một trung tâm nghệ thuật của châu Á. Trong tất cả các ngành nghệ thuật, sân khấu thử nghiệm đã báo trước – trong số các thể loại khác – có The Theatre Practice (Nhà hát Thực tiễn)(155), The Necessary Stage (Sân khấu Thiết yếu)(l56), Theatreworks (Tác phẩm Sân khấu)(l57), cũng như nhà hát gây nhiều tranh cãi hơn là Third Stage (Sân khấu Thứ ba)(l5X) đã nhanh chóng nổi lên như những phương tiện có hiệu quả nhất cho việc phản ánh xã hội và sự bất mãn của xã hội. Những sự phát triển khác đáng chú ý bao gồm sự nổi trội của các nghệ sĩ thị giác như Tang Da Wu(159) và một trung tâm nghệ thuật độc lập (the Substation)(160). Năm 1984 Thầy dòng Joseph Mc Nally đã đơn độc mở một trường tư thục đào tạo nghệ thuật – Trường La Salle – SIA dành cho nghệ thuật (La Salle – SIA College for the Arts). Nhờ sự tận tụy, hi sinh quên mình của ông, Trường đã bền bỉ tồn tại để trở thành cơ sở đào tạo nghệ thuật đương đại hàng đầu ở Singapore*161 \
Năm 1995 Rem Koolhass đã viết một bài nổi tiếng: “Những dòng nhạc của Singapore: Ba mươi nãm phá hủy san bằng”:

Xem thêm: Bán nhà Hà Nội dưới 700 triệu