Singapore vươn ra (P2)

Hầu như tất cả của Singapore đều chưa đến 30 năm tuổi; thành phố giới thiệu sản phẩm tư tưởng của ba thập niên vừa qua dưới hình thức tinh khiết c ua nó, không bị ô nhiễm bởi những gì còn sót lại. Nó được quan lí bởi một chế độ đã loại trừ được tai nạn và sự ngẫu nhiên: ngay cả thiên nhiên của nó cũng được làm lại hoàn toàn. Đó thuần túy là ý định: nếu có hỗn loạn thì đó là hỗn loạn được tạo ra; nếu nó là xấu thì đó là cái xấu được vẽ ra; nếu nó là lố bịch thì đó là sự lố bịch đã định trước. Singapore thể hiện một sinh thái dộc nhất của đương đại(ì62).
Trái với những điều Rem Koolhaas đã gợi ý, việc phá hủy san bằng ở Singapore chưa hoàn tất và những cái còn sót lại có ý nghĩa văn hoá và không gian. Ngoài bản danh sách ngắn ngủi các công trình được bảo tồn của ủy ban Bảo tồn di tích(1W) và trên 5600 cửa hiệu xây dựng trước chiến tranh được bảo tồn rải rác khắp trên đảo<l64) thì vẫn còn nhiều vị trí và địa điểm có quy mô khác nhau với tính phức tạp, lai căng và quyền sở hữu đất đang tiến hóa, không thể xác định được như khu Geylang và khu Joo Chiat. Tôi xin dùng thuật ngữ “không gian không xác định” (“spaces of indeterminacy”) để mô tả chúng<165). Geylang là một khu hỗn loạn, thô kệch, có rất nhiều quán ăn, cửa hàng bán trái cây và các cơ sở kinh doanh nhỏ truyền thống. Những khách sạn nhỏ rẻ tiền phát đạt ở ngay giữa khu nhà ở tự nhiên và chung cư. Trên vẻ mặt bên ngoài, Joo Chiat có vẻ yên tĩnh và thích hợp cho tầng lớp trung lưu hơn. Các công trình nhỏ như kho rượu, cửa hàng đồ gỗ cao cấp, cũng như vũ trường disco đã mở đường vào khu ở truyền thống của người Hoa (khu Straits Chinese). Trên thực tế, khu Joo Chiat với nhiều cửa hiệu, một số được báo tồn tốt đẹp, một số khác thì đã bị đổ nát, đã chịu đựng những thay đổi nhanh chóng về sử dụng và tiêu biểu cho việc sử dụng hỗn hợp và sự bố trí không gian không liên tục, vụn vặt. Trong cả hai khu (Joo Chiat và Jeylang) đó, những người dân địa phương, các cộng đồng dân mới di cư tới, cũng như những gái điếm và khách làng chơi đều được coi như nhau trên cái cảnh quan đô thị thô kệch này. Các không gian không xác định đã được neo vào cái phong cách hậu – hiện đại, đa nguyên, mờ nhạt và phức tap. Những không gian ấy là các sân khấu có tiềm năng trở thành những công cụ hữu hiệu cho các cuộc bàn luận tri thức, nghệ thuật, văn hoá và xã hội học đương đại. Đúng như Fredric Jameson đã nhận ra sự hội tụ của các lĩnh vực như “kinh tế học đi đến chồng chéo với văn hoá”(166), những không gian không xác định tạo cơ hội để nối sự công bằng về không gian với các nghiên cứu về văn hoá. Chúng gợi nhớ tới cống việc tương tự có ý nghĩa đa ngành được thể hiện trong bài phân tích về “những kí ức, các ham muốn và tâm trạng” của Leonie Sandercock(167) và công việc cần làm về “sự công bằng về không gian có tính cấp tiến của Edward Soja(16S).
ơ Singapore, những hoạt động sáng tạo của thiểu số bất phục tùng và năng lực được phát sinh trong các không gian không xác định là những chất xúc tác thiết yếu hướng tới sự hình thành nền văn hoá và một bản sắc đô thị nổi bật của Singapore với các đặc điểm riêng của nó. Những hoạt động sáng tạo này như các chứng thực quá quyết cho sự tổn tại dai dắng của những kí ức về các không gian, của những trường hợp nhân dân đòi lại không gian mà họ đã sống và của nhiều sự lựa chọn cho câu chuyện của Singapore xây dựng quốc gia đã có tất cả, nhưng đã bị tiêu diệt bởi sự phá hủy san bằng.

Xem thêm: Bán nhà Hà Nội dưới 2 tỷ