Tính chất khu vực và tính chất nhiệt đới

Đây là vấn đề số một của tờ tạp chí quốc tế MIMAR ra hằng quý được xuất bán năm 1981(l35). Nó đã được Ngài Hoàng tử Karim Aga Khan bảo trợ. Đã hơn một thập niên, ấn phẩm này đã thực hiện một chức năng có ý nghĩa đặc biệt vì nó hoàn toàn nhằm vào nền kiến trúc của các nước đang phát triển, nhất là những nước có nhiều dân theo đạo Hồi. Việc tạp chí MIMAR đình bản năm 1992 đã làm nhiều người ở các nền kinh tế đang phát triển nuối tiếc. Trong đầu thập niên 1980 một số cuộc hội thảo đã được tổ chức ở châu Á để đẩy mạnh việc bàn luận về kiến trúc, bản sắc và chủ nghĩa khu vực. Lí thuyết của Kenneth Frampton về chủ nghĩa khu vực phê phán dã được chú ý nhiều vì hình như nó đặc biệt có liên quan đến những nước đang phát triển phải đối mặt với sự tấn công dữ dội của các phương tiện truyền thông phương Tây, với việc thương phẩm hóa và toàn cầu hóa(136). Tuy nhiên, từ đó khái niệm về chủ nghĩa khu vực phê phán đã bị nhiều nhà phê bình phản đối, nhất là những người nghi vấn sự liên quan của nó đối với các nền kinh tế tiên tiến hơn. “Khái niệm về chủ nghĩa khu vực phụ thuộc vào khả năng có mối tương quan giữa quy tắc văn hoá với vùng địa lí… Trong những xã hội hiện đại sự khác biệt có tính khu vực như thế bị xóa bỏ đi nhiều”(l37) hoặc, như tôi có thể thêm, là bị lai căng.
Lí thuyết về chủ nghĩa khu vực phê phán có vị trí giới hạn và có xu hướng luyến tiếc quá khứ là những hạn chế của nó. Phản ứng lại điều này cũng như phản ứng lại tác động đồng nhất hóa của kiến trúc của liên hiệp công ti ngoại quốc, các kiến trúc sư Singapore hăng hái chấp nhận và hội nhập những truyền thống để phản ánh các thực tế đương đại, chẳng hạn như sự tiến hóa nhanh của những nền văn hoá, các giá trị và những lối sống. Ý niệm về tính chất bản địa đương đại đã được phát triển. Nó có thể được xác định như một sự cam kết có ý thức để phát hiện những đáp ứng duy nhất của các truyền thống đặc biệt đối với sự sắp xếp không gian, địa điểm và khí hậu rồi sau đó biểu lộ ra ngoài những bản sắc đã thiết lập và tượng trưng thành các hình thức sáng tạo(138). Hay như Heinz Paetzold đã giải thích rõ rằng: “Khái niệm về tính bản địa đương đại chẳng phải là luyến tiếc quá khứ, mà cũng không phải là sự quay trở về những thực tế mang tính khu vực như thế”. Đúng hơn, nó “mô tả một thực tế kiến trúc cố gắng muốn nối lại nền văn hoá không gian theo quan điểm của nền văn hoá thế giới hiện hữu ngày nay”(l39). Cuốn sách có tựa đề Tính bản địa đương đại: Gợi lại những truyền thống trong kiến trúc châu Á đã được xuất bản năm 1998(14<l). Tiếp theo đó là một Hội thảo tại Đại học Thanh Hoa của Bắc Kinh (Beijing’s Tsinghua University)040 và một cuốn chuyên khảo khác kế tiếp(142).
Người bênh vực nòng cốt cho tính chất nhiệt đới Singapore là Tay Kheng Soon – người đã viết và lí luận hóa mở rộng về chủ đề này. “Thách thức đối với sự phát triển thẩm mĩ nhiệt đới mới được… căn cứ trên cả sự hiểu biết và cả sự đánh giá cao những đặc tính vốn có của miền nhiệt đới như thẩm mĩ che nắng và bóng đổ, cũng như một quá trình song song về phá vỡ thẩm mĩ và văn hoá đồng nhất của phương Tây hiện đại chủ nghĩa”(l43). Những thí dụ về các đồ án của ông bao gồm Parkway Builders Centre (Trung tâm của những người xây dựng Đại lộ) (1985)(144)và The Kampong Bugis Development Guide Plan (Quy hoạch hướng dẫn phát triển làng Bugis) (1989)(145). Tuy nhiên, những ứng dụng thích hợp về tính chất nhiệt đới ngày nay vẫn đang được tranh luận sôi nổi(146). Hơn nữa, Abidin Kusno đã khảo sát có phê phán
các hàm ý của hiện tượng kiến trúc này từ một viễn cảnh văn hoá hậu – thuộc địa rộng lớn hơn. Ông đã sắc sảo lưu ý về các nguy hiểm của việc ngăn cản những sự khác nhau ở các mức độ khác để “mở đường cho tính đặc sắc của khí hậu như là văn hoá”(147).

Xem thêm: Bán nhà nhanh chóng. Dễ dàng. Đăng tin của bạn tại Bán nhà Hải Phòng