Tính toàn cầu thích ứng với địa phương có tính cấp tiến (P2)

Năm 2002, Báo cáo của Diễn đàn Quốc tế về Toàn cầu hóa (IFG) có tựa đề Sự lựa chọn một trong các khả năng Toàn cầu hóa kinh tếổã được công bố với sự nỗ lực kết hợp của nhiều học giả và các phần tử tích cực hoạt động trong hơn ba năm từ 1999 đến 2002(44). Cuốn sách lí thú và có sức truyền cảm ấy cho ta một công cụ hữu hiệu đê’ thông báo cho công chúng và để thách thức và sửa đổi hệ thống tính toàn cầu của liên hiệp công ti hướng tới hòa nhập đầy ý nghĩa với sự khoanh vùng hướng về nhân dân và sự bền vững sinh thái.
Nhiều người phải ngạc nhiên là một nhóm các nước đang phát triển được gọi là G22 – liên minh các nước nghèo đông dân bao gồm cả Trung Hoa, Ân Độ, Brasil và Nam Phi đã đoàn kết để lên án sự trợ cấp cho các trang trại lớn ở Mĩ và Liên minh châu Âu tại cuộc hội nghị của WTO năm 2003. Những hoạt động của họ đã phá vỡ hoàn toàn kết quả dự kiến của cuộc hội nghị Cancun<45). VI G22 là lực lượng chính trị vững mạnh và thông thạo kiến thức và thông tin nên nó phải được đối xử với lòng kính trọng. G22 có ý thức đẩy đủ về thời hạn cuối cùng dược ủy thác là ngày 01 – 01 – 2005 nên cần tiếp tục đàm phán với WTO một cách xây dựng, nhưng có nhiều đòi hỏi của các nước giàu và mạnh. Có thể nói một cách đầy hi vọng rằng đó có thể là sự mở đầu của thời đại ánh sáng hi vọng, ớ nơi mà những thay đổi quyết liệt sẽ tìm thấy hướng công băng và bình đẳng hơn. Mặt khác, sự kiện đó sẽ đúng là một sự luyện tập không có hiệu quả khác về thủ đoạn.
Ngoài nhũng cuộc đàm phán trên trường quốc tế, có khả năng từng nước buộc phải chấp nhận toàn cầu hóa thích ứng với địa phương theo kiểu cấp tiến (một cách triệt đổ) theo cách của mình. Sự tiến bộ về công nghệ dược dấy nhanh và khả năng áp dụng công nghệ thông tin đã trở thành công cụ hữu hiệu cho sự tăng trưởng kinh tế nhanh ở các nước đang phát triển. Việc
đô thị hóa nhanh chóng và mở rộng các khu công nghiệp ra khu vực nông thôn kế cận của Trung Hoa là trường hợp nổi bật. Một thí dụ lớn đầu tiên là sự phát triển lưu vực sông Trân Châu (Zhenzhu he: Pearl River) – nơi các doanh nhân Hong Kong đã mớ đầu việc xây dựng một khu sản xuất hàng giá rẻ chủ yếu là đổ chơi và hàng dệt. Ó khu vực Đông Á, hàng triệu xí nghiệp nhỏ của địa phương vẫn tiếp tục cung cấp những thứ có tính chất quyết dịnh và các dịch vụ phụ trợ cho những công ti lớn có tính toàn cầu. Vì vậy các yếu tố toàn cầu (bao gồm những liên hiệp công ti đa quốc gia) dược diều chỉnh trong phạm vi được quốc gia dân tộc định rõ. Mô hình phát triển đó dám bảo tính ưu việt của sự kiểm tra liên tục (thường xuyên) của địa phương trong quá trình phát triển, do đó cho phép giữ được những nét đặc điểm của địa phương. Đồng thời nó thừa nhận vai trò của thị trường trong việc tạo ra sự cạnh tranh toàn cầu và sự linh hoạt của sản xuất. Thuật ngữ glocal kết hợp từ global (toàn cầu) và local (địa phương) có thể được dùng de mô tả hiện tượng này (với nghĩa có tính toàn cầu thích ứng với địa phương). Từ này dược đưa vào Từ diên Oxford (Oxford dictionary) năm 1991 nhưng dược sử dụng đầu tiên ở Nhật Bản và được mô phỏng theo từ dochakuka của Nhật Bán có nghĩa là làm cho kĩ thuật canh tác (trồng trọt và chăn nuôi) của trang trại thích ứng với điều kiện địa phương nhất định nào đó<46).
Các nước Đông Á đã chứng tỏ rõ ràng rằng sự kiểm soát của quốc gia là một nhân tố cốt yếu cho sự tăng trướng kinh tế nhanh và đạt được sự cài thiện rộng rãi cho cộng đồng như những điều đã được Chỉ số Phát triển con người (HDI) của Chương trình Phát triển của Liên Hợp Quốc (UNDP) cân nhắc. Với những nguồn kinh tế tăng lên có thể có được, nhiều nền kinh tế dang phát triển đòi hỏi các chính sách toàn diện hướng về xã hội để cung cấp cho mọi công dân những nhu cầu cơ bán như lương thực thực phẩm, giáo dục, y tế, nhà ở, nước sạch, vệ sinh, cũng như để đạt được sự bền vững sinh thái.
Sự can thiệp trực tiếp của nhà cầm quyền thường là hữu hiệu và cần thiết. Sau hai thập niên càng thẳng và tăng trướng kinh tế, đô thị hóa và những thay đổi về văn hoá, tiêu chuẩn đạo dức và lối sống, Trung Hoa vừa mới mở rộng và sửa lại toàn bộ chiến lược phát triển của mình để giải quyết nghiêm túc rất nhiều vấn đề công bằng xã hội và vấn đề môi trường như sự chênh
lệch về thu nhập, sự khác biệt về phát triển của các vùng, sự lưỡng phân (dichotomy) giữa nông thôn và đô thị, sự ô nhiễm và sự bền vững sinh thái. Từ năm 2000 sản lượng lúa mỗi năm một giảm.Trong bối cảnh của chiến lược phát triển toàn diện của Trung Hoa, các nhà đương cục đã có những hành động từ đó nhưng trợ cấp trực tiếp cho việc khen thưởng và giảm thuế cho các chủ trang trại và xóa bỏ tình trạng phát triển khu đất một cách bừa bài trên đất trang trại sinh hoa lợi nhằm tăng sản lượng lúa và nâng cao thu nhập ở nông thôn<48). Trong bài diễn văn trước quốc dân, Thủ tướng mới của Ân Độ đã nói rõ những ưu tiên hàng đầu của ông cho quốc gia là cải thiện mức thu nhập, chăm lo hạnh phúc và sự thịnh vượng của dân cư nông thôn rộng lớn của Ấn Độ, đẩy mạnh việc phát triển nông nghiệp cũng như khuyến khích sự tăng trưởng kinh tế kèm theo tính vô tư (luật công lí) và công bằng xã hội(49).
Trong thời đại rút ngắn được thời gian do sự phổ cập công nghệ thông tin kết hợp với các phương tiện thông tin đại chúng, những vấn đề về quyền văn hoá đã trở thành đồ cung cấp thực sự quan trọng của các quyền cơ bản và công bằng xã hội. Từ cuối thập niên 1960 những nhà hoạt động của Các tổ chức phi – chính phủ (NGOs) và những người kháng nghị cùng với sự ủng hộ mạnh mẽ của rất nhiều ấn phẩm và công trình nghiên cứu của các học giả quan tâm đã tiếp tục mở rộng chương trình nghị sự về quyền văn hoá để bao gồm cả những vấn đề quan trọng như sự bình đẳng nam nữ, tự do yêu đương, quyền đồng tính luyến ái, quan hệ chung- riêng, đối với cấp dưới, quyền của người bản xứ, quyền của dân tộc thiểu số. Quyền văn hoá tạo ra những thách thức và những cơ hội mới vì chúng có ý nghĩa chính trị sâu sắc, và có thể tạo cơ sở được lựa chọn và cũng thường chưa được tận dụng để bảo vệ và mở rộng tập hợp những quyền, cũng như giải quyết những xung đột của cả dân tộc thiểu số và dân bản xứ(50).
Việc thiết lập chương trình nghị sự về văn hoá địa phương đòi hỏi tâm trạng mới bao gồm cả nét đặc điểm địa phương và tính hậu – hiện đại cấp tiến – cái bị ảnh hưởng của tinh thần hoạt động của thế hệ trẻ hơn và giá trị tiến hóa năng động của người trí thức và của cộng đồng nghệ thuật. Đặc trưng có tính toàn cầu thích ứng với địa phương đặc biệt của mỗi dân tộc có thể bao hàm một cách hữu hiệu và điều chính tác động của toàn cầu hóa và của chủ nghĩa tư bản quốc tế.